- Không biết, không phải dép tui. Hồi nãy đi vội quá, xọt luôn đôi dép lào màu trắng của ai trước cửa phòng ấy.
- À, hay là hồi nãy mưa, chạy vào đây trú không mang theo rồi. _ Tôi nói rồi chạy ra lại chỗ cũ để tìm nhưng vẫn không có.Tôi quay lại mái che.
(Website chính thức của truyện Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ: www.facebook.com/veembangmaunoinho, đọc truyện tại website chính thức để luôn có đầy đủ thông tin và được cập nhật sớm nhất.)
Vậy là nhỏ đành đi chân không về, đường hơi nhiều sỏi đá, đi được một chút nhỏ lại dừng lại nhăn nhó vì đau. Nhìn đôi chân tiểu thư không nứt gót, trắng không tì vết ấy mà thấy xót. Nhiều lần tôi bảo nhỏ mang giày của tôi thì nhỏ không chịu, mặc dù hơi rộng nhưng ít ra không đau như thế này.
- Thôi leo lên anh cõng về! Đi kiểu này có mà tới sáng. _ Tôi chạy ra phía trước nhỏ, rồi cúi thấp người xuống nói.
- Không cần đâu.
- Ngại gì nữa? Lẹ đi em.
- Nặng lắm đó.
- Gần đến khách sạn rồi, anh cõng nỗi mà. Em nặng cỡ Ly thôi chứ gì?
- Anh hay cõng nó lắm hả?